Assemblée Générale du Club ALAS Hanoi 25-10-2015

de | novembre 30, 2015

Le 25 octobre 2015 à Hanoï,  a eu lieu l’Assemblée Générale du Club des Anciens du Lycée Albert Sarraut Vietnam. Il est maintenant,  de tradition,   de choisir   le dernier dimanche de chaque mois d’octobre pour cette fête, en souvenir de  l’arbre de l’Amitié planté le  27 octobre 2013. Trois ans se sont passés,  le petit Flamboyant   a bien poussé, atteignant plusieurs mètres de hauteur.

Ce rassemblement qui a réuni environ 300 anciens élèves au Petit Lycée est un grand succès pour le Club, pour ses organisateurs et pour tous ses participants.  A cet événement, le site Tuvietfr.com consacre ci-après  une grande page comportant des photos des textes et des poèmes et  un clip video.

Merci à M. Đỗ Hữu Điển, Président du Club ALAS Vietnam,  de nous avoir fourni tous ces documents.

 

 

Vue générale rassemblement club Alas VN 25-10-2015

Vue générale rassemblement club Alas VN 25-10-2015

sur la scene 25-10-2015 ph2

2015-10-25 club alas ph3

 

2015-10-25 club alas ph4

 

2015-10-25 club alas ph5

 

2015-10-25 club alas ph6

 

Arbre de l'Amitié 2015-09-13 ph7

L’arbre de l’amitié, 3 ans après sa plantation le 27 octobre 2013,
a bien grandi atteignant plusieurs mètres de hauteur

 

ANNALES & MÉMOIRES DU CLUB DES ANCIENS

DU LYCEE ALBERT SARRAUT

160 pages et 600 photos

Annales Club Alas VN ph8

 

Nostalgie photo 1 Mơ V Quê M

Ta thầm hỏi đã bao năm xa cách
Tuổi học trò nay trả lại trăng sao
Vần thơ yêu ta trao đổi hôm nào
Còn chăng nữa một chút gì để nhớ

Xa quê hương sao ta còn mơ mãi
Mái trường xưa bạn học cũ thân thương
Đạp xe đạp cùng khắp mọi nẻo đường
Hồn trong trắng tuổi hồng màu phượng vĩ

Mơ kỷ niệm với một trời thanh khí
Ngắm thiên nhiên tưởng nhớ tới quê nhà
Mái tranh xưa nay đã thật lìa xa
Tìm đâu đó cô bé thơ vụng dại

 

Nostalgia

I am asking myself how many years apart?
Our childhood is giving back to moon and stars
The lovely poems which we have exchanged
Only in memory there’s something remains

Far away from homeland why I always dream
My ancient school my classmates in team
Up and down we bike in different places
Life is rosy we are innocent and fresh 

Beautiful souvenirs make my thoughts wandering
Admire the nature my nostalgia is showing
Where’s the roof of my house? It’s far away
Looking for somewhere the little girl from the old days 

 

Nostalgie

Tant d’années éloignés évoquent mes pensées
L’enfance rêveuse retourne à l’éternité
La prose, le poème que nous avons échangé
Tout cela a laissé de mémorables pensées 

La rêverie du pays natal m’a toujours poursuivie
L’école rustique avec l’entourage des sincères amis
Pédale et promène jusqu’à l’infini
La vie en rose égaye notre jeunesse virginité 

Des beaux souvenirs font pâlir nos pensées
Contempler la nature pleine nostalgie du passé
Où se trouve la chaumière rustique éloignée?
À la recherche d’une petite écolière bien gauchée 

                                                           Hồng Phượng

Nostalgie ph2 

MỘT Ý TƯỞNG LÀM RA KỶ NIỆM
MỘT KỶ NIỆM TRỞ THÀNH DI SẢN

Đoàn Linh Cảm

Tôi nhận được điện thoại từ Sài Gòn gọi ra, báo tin rằng chủ nhật này ở Hà Nội có tổ chức cuộc hội ngộ của các học sinh cũ trường Albert Sarraut tại số 8 Hai Bà Trưng. Đó chính là trường Albert Sarraut lớp nhỏ trước đây. Tôi bất giác giật mình và cũng không ngờ cảm xúc nó ùa về, dồn dập đến nỗi quên mất là mình đang đi đâu trên đường phố và đang nghĩ gì, đang làm gì nữa.

Thế rồi tôi tìm ngay anh bạn Chủ tịch Câu lạc bộ của Cựu học sinh Albert Sarraut. Thì ra đó ngày kỷ niệm của 50 năm sau ngày trường Abert Sanant rút khỏi Việt Nam, rút hẳn khỏi Việt Nam. Bấm đốt ngón tay thì thấy 50 năm trước là năm 1965. Tại sao lại là năm 1965 nhỉ. Thế rồi ký ức nó cứ đến dần. À, hiểu rồi, sau chiến thắng Điện Biên Phủ, năm 1954 giải phóng Thủ Đô. Hiệp định Geneve được ký kết. Pháp phải rút khỏi Hà Nội, 300 ngày sau rút nốt qua Vỹ tuyến 17. Nhưng Chính phủ Pháp có đề nghị ký với Việt Nam một “thỏa ước văn hóa” là 10 năm sau vẫn để cho trường trung học Albert Sarraut còn lại. Vậy là đúng rồi: 10 năm sau của năm 1955 là năm 1965, trường Albert Sarraut mới rút. Và bây giờ kỷ niệm của các học sinh cũ là kỷ niệm 50 năm gặp lại nhau – sau một nửa trọn vẹn của tuổi đời đấy.

Bạn bè thường bảo tôi là một nhà thơ lãng tử. Tôi không chối cãi vì tôi là lãng tử thật. Thế nhưng bước chân lãng tử không lãng đãng với kỷ niệm mà dừng lại với kỷ niệm của mình.

Tôi bỗng nhớ câu ngạn ngữ của Pháp: “Tout passe, tout casse, seuls les souvenirs restent vivaces”. Tất cả qua đi, tất cả tan biến, chỉ có kỷ niệm là sống mãi.

Vậy là hôm chủ nhật 28/10 tôi phải đến số 8 Hai Bà Trưng hội ngộ cùng các bạn cựu học sinh của trường Albert Sarraut. Hôm ấy đông lắm, hơn 300 học trò cũ ở khắp nơi, từ Saigon ra, từ Hải Phòng, Nam Định về, cũng có bạn từ Pháp về…

Bỗng nhiên tôi cảm thấy mình như trở về lạc lõng. À… thì ra mình lạc lõng thật. Không có một người nào bạn học của tôi. Người học sinh nhỏ nhất của trường cũ, năm nay đã ngót 70 tuổi rồi. Đã là học sinh của trường đó thì phải học từ trước năm 1965. Bây giờ cũng có cháu nội cháu ngoại rồi. Mà tôi còn “già” hơn lớp học sinh đó cả một con giáp tuổi đời. Hơn 300 người mà có bạn cũ nào đâu. Nhưng may mắn còn số bạn trẻ biết tôi và: “Anh à….Anh phải không? Anh gầy đi nhiều…già đi nhiều quá!”

Một lời thăm hỏi là lời an ủi, lại là kỷ niệm. Như thế là kỷ niệm sống nữa.

Tôi một mình đến ngắm cây hoa Phượng Vỹ. Phượng mới trồng chưa ra hoa. Ở gốc cây có 2 phiến đá ghi rõ bằng tiếng Pháp: “Cây Phượng Vỹ này do Câu lạc bộ cựu học sinh trường Albert Sarrant trồng. Biểu tượng là rễ ăn sâu vào lòng đất và lòng thời gian, một tình bạn thân thiết của hai dân tộc Pháp Việt”.

          Tôi cảm xúc viết ngay 8 câu thơ bằng tiếng Pháp, xin đính kèm ngay đây.

Và tôi, hôm nay, các bạn nhận ra là tôi già quá rồi

Ừ thì già, cứ già nhưng kỷ niệm còn nhiều lắm, hồi tưởng nhiều lắm.

Còn miên man… vẫn chờ và vẫn có mặt ngày kỷ niệm họp mặt sau 10 năm nữa, lúc ấy cây Phượng Vỹ đã đỏ rực hoa Phượng…

Và sẽ có một tuyên dương di sản văn hóa của nhân loại.

Đoàn Linh Cảm
Ngày 30/10/2015

 

 

AN IDEA MAKES MEMORY
A MEMORY BECOMES HERITAGE

Đoàn Linh Cảm

I received a phonecall from Saigon, saying that this coming Sunday an alumni reunion of Albert Sarraut School would be held at No.8 Hai Ba Trung District of Hanoi. These alumni used to be in the elementary classes of Albert Sarraut School. All at once, I was startled by the unexpected feelings from the the past rushing through so continuously that I even forgot where I was going to, what I was thinking and doing at that time.

Then I quickly went to see my friend- as a Chairman of Albert Sarraut School Alumni Club. It turned out to be the 50-year anniversary since this school withdrew from Vietnam, I say “completely” . Using simple finger counting, it was in 1965. Why is the year 1965?. Memories flashed back to me. Ah, I got it. After Dien Bien Phu’s Victory, the capital was freed after the signing of the 1954 Geneve Accords. France agreed to withdraw its forces from Hanoi and after 300 days, entirely from 17th Parallel. However, French Government offered to sign with Vietnam a so-called “cultural concord” which allowed Albert Sarraut School continue to stay here in 10 years. Therefore, that’s so right: 10 years after 1955 is the year 1965 and it is the year when Albert Sarraut School offcially withdrew from Vietnam. Until now is after 50 years when these old people have just had a chance to meet each other- considered to be equal to a complete half of human life span.

My friends used to describe me as a vagabond. Poet I do not make any arguments against it because I am a real vagabond. However, my travelling footsteps do not wander back to memories, but stop with my memories.

I was suddenly reminded of a French proverb‘“Tout passe, tout casse, seuls les souvenirs restent vivaces”. Everything passes, everything disappeares, only memories stay forever.

As planned, on the 28th of October, I went to No. 8 Hai Ba Trung to reunite with other alumni of Albert Sarraut School. There were so many people, more than 200 alumni in total from every corner of the world, such as from Saigon, Hai Phong, Nam Dinh and even from France,…

On that day, I felt I was coming home, but seemingly lost. Ah, …I was so lonely. There were no classmates of mine. The littlest student is now 70 years old. Now they all have grandchilre. I am even 12 years older than them. There was none of my classmates among 200 people. Fortunately, some guys knew me before and said ” Is this you? You are much thinner and older now”.

           A greeting is not only a few words of comfort, but also is a memory. It is a living memory.

           I myself went to see that flamboyant tree. It has just planted, not yet bloomed. At the base of the trunk, there are two pieces of stones on which these following words are written into French:” This tree has been planted by Albert Sarraut School Alumni Club. The symbol is the root deeply rooted under the ground and the time, a close friendship between French and Vietnamese”

           I was so touched  to write a poem of 8 sentences , please see the attachment as follows

And now I realize I am too old.

Uhm, I am getting older then ever but I am still full of memories, keep reminiscing about the past a lot.

Still thinking..,still waiting and will be present on the occasion of celebrating another reunion in 10 years, at that time the flamboyant tree will be vivid red under the blue sky.

As a result, there comes a heritage for the human being.

Translate by
ANH DAO

 Souvenirs de l amitie club alas ph10

Laisser un commentaire

Votre adresse de messagerie ne sera pas publiée. Les champs obligatoires sont indiqués avec *